Hoàng thượng... hoàng hậu đi tìm mỹ nam a

Discussion in 'Truyện' started by returnsale, Apr 14, 2014.

  1. Thể loại : truyen tieu thuyet
    - A Hảo, thức ăn trong tủ lạnh, ngoan tự đi lấy, đừng làm phiền ta, đêm qua ta lại thức khuya đánh máy, mệt chết rồi .

    Hai cung nữ chỉ biết lắc đầu nhìn nhau. Nương nương bình thường vô cùng yên tĩnh, ko hay ra khỏi Ngọc Vĩnh Cung, làm việc gì cũng suy xét trước sau, cẩn thận vô cùng, như chỉ sợ mình làm sai điều gì sẽ mất mạng. Các nàng thực ko hiểu, đường đường là hoàng hậu, lại là tiểu thư Vân gia, tuy hoàng thượng ko sủng ái nhưng cũng ko ghét bỏ, đâu đến mức thận trọng như vậy, đây chính là tự làm khổ mình mà. Tuy vậy chỉ các nàng mới biết nương nương thật ra ham ngủ vô cùng. Từ ngày người tỉnh lại, mỗi buổi sáng đều hao tâm phí lực các nàng , hơn một nửa là bỏ qua bữa sáng, thân là nô tì, sao dám lôi lôi kéo kéo chủ nhân ngồi dậy? Chỉ có thể để mặc nàng ngủ đến thẳng lúc mặt trời lên cao nhất. KÌ quái hơn nữa, nương nương thưởng bất giác nói ra từ ngữ vô cùng xa lạ, điển hình như vừa rồi, gì mà “ tủ lạnh “ lại gì mà “ đánh máy “ a~? Có lần các nàng thắc mắc, nương nương chỉ im lặng, như đang suy nghĩ điều gì đó ko thể cho ai biết.

    Nếu là bình thường, hai người bọn họ chắc hẳn đã ra khỏi phòng, để lại ko gian yên tĩnh cho Lãnh Nguyệt tiếp tục náo loạn nhà Chu Công. Nhưng.. hôm nay ko đc

    - Nương nương, mau dậy a.. Hoàng thượng chờ người cùng dùng điểm tâm

    - Ồn ào chết mất, tủ lạnh tự tìm, có hiểu ko? Hoàng hoàng cái đầu người… Khoan.. hoàng thượng?

    Lúc này Lãnh Nguyệt thực sự bị hai từ “ hoàng thượng “ làm cho thanh tỉnh. Nàng vốn tưởng mình vẫn đang ở thời hiện đại, quay về sự thật thực tế có chút hụt hẫng khó chịu. Nhưng… điểm tâm sáng?

    - Ngươi vừa nói ăn… gì cơ? truyen tinh yeu 2014

    Các nàng vẫn còn đang ngạc nhiên, những tưởng phải mất khá nhiều thời gian mới khiến hoàng hậu tỉnh giấc, nào ngờ nhanh như vậy… Haizzz, quả nhiên lời đồn người si mê hoàng thượng từ lâu ko sai đi.

    - Nương nương, người tỉnh là tốt rồi, hoàng thượng đợi người dùng điểm tâm nha.

    - Hắn? Ko có việc gì làm đến chỗ ta làm gì? Hắn ko bận sao? Ta .. quả thực buồn ngủ.

    Nói rồi nàng nhìn hai cung nữ thăm dò:

    - Có thể bảo hắn quay về.. hôm khác đến ko?

    Tiểu Hỉ và Tiểu Châu thật ko biết nàng giả ngốc hay ngốc thật

    - Nương nương, đó là HOÀNG THƯỢNG a~

    - Ây, biết rồi biết rồi, ta dậy là đc … haizzzz

    Chuẩn bị qua loa, nàng lập tức tiến đến đại sảnh. Bình thường nàng luôn ăn ở trong phòng. Ăn xong lập tức có thể ngủ ( ai thấy giống heo giơ chân phát >.< ) nhưng hoàng thượng đến, chỉ đành đi tới gian ngoài.

    Vừa bước vào, Lãnh Nguyệtlập tức thất thần. Nhìn xem nhìn xem.. Một thân bạch y, quạt ngọc cầm trên tay, tóc xõa tung, gương mặt hảo soái. Đáng tiếc.. hắn lại là hoàng đế, có nghìn nữ nhân.. nếu ko nàng chắc chắn..Bất chợt Lãnh Nguyệt muốn giữ gìn mãi hình ảnh này,ko nỡ rời tầm mắt. Thấy nương nương đứng yên, Tiểu Hỉ đành nhẹ giọng ho khan. Lãnh Nguyệt lập tức thanh tỉnh, nhận ra nãy giờ mình nguyên lai vẫn thủy chung nhìn Lãnh Vô Ngạo, bèn nổi một tầng hồng nhạt trên gương mặt tuyệt sắc. Xấu hổ chết mất, bình thường luôn tỏ ra thanh cao, đứng đắn để tránh bị ai nghi ngờ thân phận, nay doc truyen nguoi lon lại mải ngắm nam nhân đến quên chớp mắt. Nàng muốn đập đầu vào đậu hũ mà chết a~

    Vội vàng tiến tới hành lễ, nói vài câu khách sáo, điểm tâm bắt đầu được dọn lên. Đang chăm chú ăn, Lãnh Nguyệt bỗng cảm thấy ko ổn, ko khí hơi quỷ dị nha. Ngước mắt lên... nàng lập tức mắc nghẹn

    - Hoàng thượng… khụ.. người nhìn thần thiếp… khụ…

    Quả thực đáng sợ, hắn ko ăn, nhìn nàng làm gì nha? Lãnh Vô Ngạo thấy nàng ho liên tục, bất giác bật cười, lâu lắm rồi mới có người ko giữ ý trước mặt hắn như vậy. Nhưng hắn ko khó chịu.. có chút tự nhiên.. ko che giấu hay giả tạo.. có hương vị .. nói sao nhỉ? Phải chăng là cảm thấy giống như đôi vợ chồng bình thường, ko cần câu nệ tiểu tiết? Hắn ko đáp lời, để mặc nàng nói tiếp

    - Khụ khụ…. Người nhìn thần thiếp như vậy… Hay là người vẫn trước hết ăn điểm tâm đi..

    - Hoàng hậu đỏ mặt xem ra cũng rất dễ nhìn.

    Nghẹn lần hai. Hắn mắt bị làm sao vậy? Nàng là đang ăn, hắn có thể giống như nàng, cũng ăn ko? Dù ko ăn thì cũng để nàng ăn a.. Hắn ko nói nàng ko nghĩ hắn câm.

    - Ha ha.. hoàng hậu, có phải nàng tham ăn quá ko? Xem kìa, bị nghẹn rồi

    “ Ko phải tại ngươi sao? Còn dám đổ tại ta ” Bất quá lời này nàng ko dám nói, chỉ là suy nghĩ âm thầm.

    - Hoàng hậu.. mẫu thân nàng mất đã hai năm phải ko?

    - Vâng

    Sao hắn lại hỏi chuyện này? Lẽ nào là định lấy lí do hoàng hậu ko có mẫu thân dạy dỗ, trong cung gây náo loạn, phế đưa vào lãnh cung? Hảo hảo, nàng mong chờ giây phút này lâu lắm rồi, tuy cuộc sống hiện giờ vô cùng thoải mái nhưng quả thật tẻ nhạt, nàng ko chịu đc. Thấy Lãnh Nguyệt hưng phấn hẳn lên, hắn chậm rãi nói tiếp.

    - Cũng đã đến lúc rồi… ta tin nàng hiểu ta đang nói điều gì

    - Thần thiếp hiểu

    Hắn thật sự muốn phế nàng? Trời cao ơi, đất dày ơi, cuối cùng sau khi bị ta mắng nhiều ko đếm kể, các ngươi cũng làm ta thỏa mãn sao?

    - Vậy… tối nay thắp đèn ở Ngọc Vĩnh Cung

    Nói rồi hắn bỏ đi, kéo theo một đoàn công công cùng cung nữ

    - Thắp đèn… Tiểu Hỉ, là sao a?

    Chẳng nhẽ ở đây có quy định khi một nương nương bị phế phải thắp đèn sao?

    - Nương nương, chúc mừng người, tối nay hoàng thượng sẽ qua đêm ở đây

    Sét đánh ngang tai… Chắc chắn là sét đánh ngang tai. Trời cao ơi, đất dày ơi.. các người mất nhân tính tập thể hết rồi sao….



    [​IMG]
     

Share This Page